Trang Văn Thơ Việt Nam

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: PHỐ BUỒN NHIỀU KHÔNG ANH - Thơ Trần Ngọc Mỹ

14:30 |


MƯA RU

còn niềm vui nào trải lối đời nhau
dìu dắt bàn tay qua ngày mưa gió
tiếng nấc cô đơn ào ạt gõ cửa
biết ai đó tâm tư giống mình?

nồng nàn nào đọng lại sau cuộc tình
năm tháng trôi đi quả tim mòn rỗng
tha thiết ngày đêm khát trời gió lộng
con thuyền tuổi xanh dạt phía chia phôi

còn mắt, môi nào chỉ dành riêng tôi
mưa ăn năn
ngàn mũi dao chằng chịt
ru tôi ngồi buồn cõng hồn tê buốt
có những mặt người tượng đá quay đi

còn bình yên nào sau chuỗi thiên di
mưa, kìa mưa rơi phủ miền đất rộng
câu thơ mồ côi, tình trôi lạc lõng
tôi hóa thân thành tháp cổ rêu hoang



NHÁNH THU VÀNG


Đời người có lúc thành sương khói
Như áng mây chiều gió cuốn đi
Đôi khi nỗi buồn vương trong nhớ
Vương mối tương tư những tình si

Đôi khi gửi buồn vào theo sóng
Sóng cuộn tràn dâng. Sóng bạc đầu
Cuộc sống mưu sinh lòng loang lổ
Mắt anh thăm thẳm mùa lo âu

Nắng cháy lưng trần đường xa ngái
Tình em bỏng khát chuỗi ngóng mong
Nên em ước mình thành lá biếc
Che mát đời anh những thăng trầm

Muốn làm nhành thu vàng trước ngõ
Bàn tay níu giữ mối tình xanh
Dịu dàng sinh sôi đồi hương cỏ
Rạo rực khát khao những chồi tình...



NẾU PHỐ CHIỀU VẮNG EM


Chiều trở về phố buồn nhiều không anh
em vẫn nghĩ con đường khuyết một nửa
em vẫn nghĩ anh như cánh cửa
không khép được vì thiếu bóng em
Con đường về mái phố sẽ chênh vênh
sợi nhớ văng làm áo anh tơi tả
mùa thu chết theo hàng nghìn chiếc lá
phơi xác vàng vào ngày ta vắng nhau

Em vẫn nghĩ hoàng hôn sẽ úa nhàu
trên nóc nhà chú chim lạc bật khóc
đôi chân anh nhích từng bước thất thểu
nhọc vô cùng khi chẳng thấy em đâu

Chiều phố buồn và lòng anh sẽ rối ren
sợ đêm ập xuống sương loang tay lạnh
em vẫn nghĩ…
mong mình đừng bất hạnh
nếu cuối cùng đó chỉ là ý nghĩ của em




PHỐ GỌI

Phố trong veo hơi thở buổi sáng
Gió cuối thu nuột nà nhung lụa
Thơm hương hoa cúc vừa vặn màu nhớ
Ướm dịu dàng vào gót chân…

Phố gọi lòng nhau bằng ảo vọng xa gần
Mặt trời to son đôi môi của người đàn bà ba mươi tuổi
Tí tách giọt cà phê đặc quánh nâu trầm
Du dương violon đan xen nhấm nháp sợi tóc rối…

Phố gọi những ngón tay đan lầm lỗi
Mơ mộng trái mùa
Chiếc lá ngả vàng khuôn mặt già nua
Dòng nhựa vẫn da diết chảy từng mạch gân lặng lẽ…

Cuối tuấn con đường reo vui bao rộn rã mới mẻ
Sức sống căng đầy ngực phố
Vẫn biết mình không còn trẻ nữa
Sao trái tim cứ tha thiết như nụ phập phồng bắt đầu mùa yêu…



HOA CÚC 

Hoa cúc của mùa thu
Dây dưa ngàn nỗi nhớ
Đánh thức miền ấp ủ
Trong trái tim dại khờ
Tình yêu không bến bờ
Nổi nênh thành con sóng
Giữa biển thu tĩnh lặng
Ký ức mọc âm thầm

Bàn tay anh hát đưa
Thuở heo may khẽ chạm
Đôi mắt anh bùng lửa
Má thiếu nữ ửng hồng

Rối tóc thu nồng nàn
Nụ hôn đầu mê đắm
Tình mấy chốc xa vắng
Thương ngày xanh ngậm ngùi

Hoa cúc còn bên đời
Lòng người còn thao thiết
Dẫu rằng em cũng biết
Đấy là chuyện ngày xưa…


T.N.M (Hải Phòng)
Read more…

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: BỖNG THÀNH TÌNH YÊU - Thơ Nguyễn Văn Ân

14:30 |

MƯỜI NGÓN TAY MỀM

Trời cho mười ngón tay mềm
Lộc vàng mọc cánh ru êm bốn mùa
Nụ cười nở vội sớm trưa
Một thời con gái, đong đưa ân tình

Anh cầm mười ngón tay xinh
Nguyện cầu ngày tháng chúng mình se duyên
Tay em ngà ngọc như tiên
Những đường chỉ nhỏ, dịu hiền làm sao?

Cầm tay chợt thấy nao nao
Thon thon, mấy thuở tình nào cho anh?
Guộc gầy viết lá thư xanh
Từng dòng chữ mỏng, bỗng thành tình yêu

Anh thương ngón út thật nhiều
Nhỏ ơi là nhỏ gởi điều vàng son!
Còn ngón áp út dài hơn
Thích trách móc, biệt dỗi hờn đấy thôi!

Trao nhau chiếc nhẫn đẹp đôi
Vòng kim cô, buộc cuộc đời với nhau
Ngón tay giữa thương làm sao!
Như chiếc lá mỏng, xanh màu ước mơ

Vội vàng viết mấy câu thơ
Ngồi nắn nót, trên bến bờ ngày xanh
Thương cho ngón trỏ chung tình
Chở che ngòi bút, nương mình ấp e

Mấy mùa lá rụng sau hè?
Ỡm ờ nỗi nhớ, xác ve rụng đầy
Thương cho ngón cái lẻ bầy
Là nơi điểm tựa ta xây mộng vàng

Giở ra từng giọt thời gian
Ngổn ngang kỉ niệm, sang trang hẹn hò
Tay em mười ngón đợi chờ
Là thơ, là nhạc ru bờ môi ngoan

Cánh chim vỗ cánh mây ngàn
Dìu nhau đi, giữa cung đàn reo vui
                        
      
ĐÔI HÀI

     Anh cầm đôi hài trên tay
Khen cho tạo hóa cho ai ân cần?
Dễ thương vừa vặn đôi chân
Đường kim, mũi chỉ xếp vần thành thơ

Da mềm mại, lại non tơ
Ơn người thợ, đem bến bờ yêu thương
Gói tròn trái ngọt vô thường
Muôn đời cái đẹp còn vương tháng ngày

Thoạt trông nét đẹp đôi hài
Mơ màng, anh nhớ chân ai ngập ngừng?
Hồn nhiên nép vội sau lưng
Ngón tay cắn dở lưng chừng bên nhau

Nõn nà, ngà ngọc tan mau
Hương mùa con gái, bay vào đời anh
Đôi hài xinh  quá là xinh!
Nỡ nào dời gót cho đành sao em?

Hôn lên gót ngọc dịu êm
Mùa đã trở gió, ai quên cuộc tình?
                       

VU VƠ, TUỔI MỘNG

Vu vơ
Tuổi mộng trăng tròn
Em ôm cặp sách nhí nhon qua đường
Mặt trời vừa dậy soi gương
Đàn chim thức giấc muôn phương la đà
Giọt sương lãng đãng hương hoa
Vài chú bướm trắng bay qua tìm tình
Rung rinh, nhành lá rung rinh
Mùa mật ngọt đã trĩu cành thời gian
Vu vơ,
Màu nắng lang thang
Xuống trần gian, xuống trần gian thẹn thùng
Tròn vai hai chữ thủy chung
Cho không rồi lại biếu không cho đời
Không kiêu sa, không đua đòi
Lòng ngay, dạ thẳng không dời đổi thay
Ngọt ngào không chút đắng cay
Chẳng buồn và giận với ai bao giờ?
Vu vơ
Tà áo vu vơ
Trắng trong, lắm mộng, nhiều mơ tháng ngày
Thương thầm mái tóc em bay
Hồn nhiên cái tuổi trâm cài hồn nhiên
Ngả nghiêng một chút ngả nghiêng
Đôi khi, em thích làm duyên thật lòng!
Chớm tình nở vội bên song
Vu vơ
Tuổi mộng mênh mông gió lùa

ANH NGỒI TẬP ĐẾM

Anh ngồi đếm một, hai, ba
Bốn, năm, sáu, bảy… ngày ta xa mình?
Năm năm cơn gió vô tình
Hoàng hôn lặng lẽ, bình minh vẫy chào

Ai gieo tình đến với nhau?
Sóng xô, sóng đẩy tan mau bọt bèo
Thời gian từng giọt trong veo
Kiếp người sao phải gieo neo thế này?

Trông về đáy mắt cay cay
Một năm có bấy nhiêu ngày vậy em?
Hai năm sóng gió triền miên
Ba năm lá đổ về miền thơ ca

Bốn năm làm vợ người ta
Năm năm bóng ngả chiều tà hắt hiu
Dặm ngàn tuổi đá xanh rêu
Trăm thương, ngàn nhớ câu Kiều biệt li

Đá vàng ngồn ngộn lối đi
Lau khô nước mắt hoen mi tủi buồn
Một, hai, ba, bốn… con đường
Em lay mái tóc còn vương tình sầu

Nâng niu, chút nắng phai màu
Thôi đành gom góp trăng sao cuối trời!
Một, hai, ba, bốn, năm rồi???
Bây giờ chiếc lá mồ  côi tháng ngày

Bóng chim ru gió bóng mây
Nâng đôi cánh mỏng xa bầy đã lâu?
Cúi mình nhặt mấy trái sầu
Mơ về chốn ấy tình đau rụng rời!

N.V. (Bình Dương)


Read more…

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: GOM MÃI KHÚC MƠ RƠI - Thơ Dung Thị Vân

14:30 |
Nhà thơ Dung Thị Vân

KHÚC TƯƠNG HÀI

Ngõ cuối ấy nằm im hoang khai dạ
Đường tình khoan nhặt khúc mê thai
Vàng hoa bỏ mặc câu tương ngộ
Hẹn hò kiêu bạc khúc tương hài
Anh khêu lời hứa vào lâu mộng
Hóa giải một ngày luận kiếp hoa mua
Em vo viễn khứ mặc mai hóa
Hốt lại thương bài hạ xéo mưa
Chiều rơi lại hạt mồ côi xám
Ngẫm cõi hoa vàng bạt áo xiêm
Chờ nhau thêu lại cung thương dại
Đếm tuổi hôn hoàng lẽ khâm thiêm
Mai kia còn lại bên bờ liễu
Ru mãi giậu buồn bậu hát rong chơi
Mưa âm âm - nát tâm lòng lưu lạc
Xé toạc bến bờ gom mãi khúc mơ rơi



HÓA LẼ CƠN MƠ 


Mưa bay rắc hạt ngậm ngùi
Hàng cây đã chết ru vùi cơn đau
Ầm ào gió rát huyền thâu
Đêm nghe nhựa chảy ứa màu cỏ cây
Ai đem cơn rát mộng lay
Thân cây gục ngã nơi này thủ đô
Ngời ngời bỗng chốc hoang vơ
Đường xưa rợp bóng bây giờ nắng khan
Bao nhiêu người nát tâm can
Nhỏ dòng mực thắm uất oan khóc lời
Trăm năm cây mới tốt tươi
Ngàn năm cây mới xanh ngời Thăng Long
Chiều nghe mưa ngấm bể đông
Đất sâu biển rộng cơn dông thủy ngầm
Cội cây về với cõi âm
Điều linh thiêng hóa lỗi lầm về ai
Đường xưa loang khắc hình hài
Kỷ niệm người mất ngày mai đợi chờ
Kiếp nào vội vã cơn mơ
Bút kia người cũng bơ vơ chạm hồn
Bao giờ cây mới biết khôn
Bao giờ cây mới ôn tồn rõ tên
Trăm năm nhân hóa đảo điên
Lẽ nào cây khắc vào miền oan dương



MÙA SAU

Dòng sông đó đưa người đi xa mãi
Lời cuối cùng chưa kịp nói đã chia ly
Ngã ba đường khởi đầu bao lối rẽ
Tìm lại bến bờ phượng cát đã mông mênh

Chiều mưa hoa - xác thân ai gầy guộc
Thả trong chiều lặng lẽ - chông chênh
Tiếng chuông ngân vọng cõi người âm cảnh
Hạc buồn lẻ bạn phía cuồng phong

Người về đâu trong chiều mưa tháng sáu
Cánh phượng hồng tơi tả thắm dòng châu
Bút mực ghi lệ hoen nhàu trang sách
Nốt nhạc buồn ai gảy khúc buồn đau

Tháng sáu mưa bay hay lệ tình viễn xứ
Gót ai về trả nợ một đêm thu
Không ai hay đà nợ hết kiếp người
Khi nhắm mắt mới hay người tình phụ

Người về đâu cả rừng hoa bạc mệnh
Phủ phục quanh người mầm dĩ vãng gọi mùa sau
Tiếng mưa thâu
Người hẹn nhau chao chát cõi tương hồng


RẢI CỌNG TÀN PHAI


Em ạ tiếc chi một tiếng chào
Ngày mai trong nắng gió hanh hao
Em về phương ấy trời xanh biếc
Rải cọng tàn phai phủi hững hờ

Em ạ cõi đời là kiếp nợ
Thế nhân đã rải hóa vàng thơ
Không lẽ ngày mai là vô tận
Em về quăng hết những chiều mơ

Em ạ trần gian là bạc bẽo
Tình yêu đâu chỉ mãi trong veo
Lạ gì câu nói ngày hôm đó
Nguyệt còn có lúc nửa trời treo

Em ạ có nhiều khi trở gió
Nẻo nào rồi cũng gội bơ vơ
Em về xếp lại màu mực cũ
Hoa cười hoa đỏ rạng trang thơ

Em ạ tiếc chi một tiếng chào
Mai về trong nắng gió lao xao
Hôm nay rồi sẽ là cổ tích
Đường mây em ạ - các vì sao!


D.T.V (TP. HCM)


Read more…

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: BÂNG KHUÂNG ÁO TRẮNG EM QUA - Thơ Bùi Đức Ánh

14:31 |

MÀU CỎ THẢO NGUYÊN


Thảo nguyên vẫn một màu xanh ngơ ngác
Không thấy dấu ngựa về
Mây trắng bỗng bơ vơ
Chiều loang xa những hờn những giận
Tiếng sáo nhớ trăng
Tiếng sáo mịt mờ
Ta vng lặng đồng hoang tuổi nhỏ
Nhắc mùa qua ngọn gió đợi chờ!


KHÚC RU NGƯỜI BUỒN

Em vừa như thực lại như mơ
Tiễn nhau ngoài hoàng hôn vạn dặm
Sao không gửi theo lời hò hẹn
Để giấc chiêm bao được yên lành!


TIỄN BIỆT MÙA HẠ

Sen đã tàn trên mặt hồ cũ
Mùa hạ theo em về phương nào?
Chỉ còn anh lưng chừng màu nắng
Tiếng ve buồn khắc khoải chiêm bao!



NGÕ CŨ VU VƠ

Có gì như chút nhớ nhung
Có gì như biển mông lung sóng ngầm
Có gì như một dư âm
Bàn chân ngõ cũ nhắc thầm tên em!


GIẬT MÌNH MỘT SẮC HOA

Hoa cứ thắm như nghìn xưa thắm lại
Hiên nhà bâng khuâng áo trắng em qua
Anh đứng lặng giữa bốn bề hư thực
Một lời tình theo gió cuốn mây qua

B.Đ.A (TP. HCM)
Read more…

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: MẸ HÓA NÀNG TÔ THỊ - Thơ Phạm Ánh

13:30 |


Chị tôi


Chi tôi xưa ở Trường Sơn
Một thời con gái vui buồn đã qua
Mắt môi lặng lẽ về già
Ruộng vườn ngõ trước heo gà ngõ sau.

Tình duyên chị có gì đâu
Gặp anh từ thưở ban đầu… vậy thôi
Chiến tranh tắt lửa lâu rồi
Chị tôi vẫn cứ lẻ loi một mình.

Chỉ còn ký ức lung linh
Chị đi qua ngõ trúc xinh năm nào
Chỉ còn những giấc chiêm bao
Có anh có cả ca dao hẹn hò.
                                             

Trầm tích
                      Kính tặng Mẹ Việt Namanh hùng

Tôi biết mẹ đã cạn dòng nước mắt
Tiễn biệt chồng tiễn biệt các con
Tuổi đôi mươi mẹ hóa nàng Tô Thị
Tóc pha sương mẹ tựa sớm khuya.

Chồng ở lại cùng núi rừng năm cũ
Các con không về sau đại thắng mùa xuân
Một mình mẹ với khói hương lặng lẽ
Ngả bóng buồn trầm tích phía sau lưng.

Mưa đầu nguồn trăm sông về với biển
Mẹ mấy lần nước mắt lặng về tim
Mẹ anh hùng như qua từng trận đánh
Chiến thắng quân thù qua những nỗi đau riêng.



Chiều qua nghĩa trang

Chiều tôi qua nghĩa trang
Thăm cha anh an nghỉ
Một thời chiến tranh  khói lửa hiện về
Tiếng súng thường ngày (hồi nhỏ tôi nghe)
Nơi quê tôi biết bao người ngã xuống.

Những lúc công đồn
Phục kích quân thù bên bờ sông bờ ruộng
Những lúc “xông lên  phá ấp diệt tề”
Quân dân một lòng bám chặc bờ tre
Du kích Cát Hanh làm quân thù khiếp sợ.

Những núi Núi Một núi Lườn Cày bao lần máu đổ
Ngã ba Chợ Gồm cầu Chuối  Cống Chun
Ga Khánh Phước cầu Phù Ly bao chiến tích vẫn còn
Trong ký ức những người còn sống
Trong hôm nay  và con  cháu mai sau.

Chiến tranh một thời mất mát thương đau
Máu và nước mắt làm nên trang sử đỏ
Gởi lại cho đời sự dũng cảm hy sinh
Tô thắm quê hương đất nước thanh bình
Nén tâm hương giữa lòng tôi lặng lẽ
Thắp mỗi lần qua nghĩa trang.


05/2005
P.A (Hội VHNT Bình Định)
Read more…

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: NGHIÊNG CẢ VÀO THƠ - Thơ Lương Sơn

14:30 |


          CÂU  THƠ - TÌNH  BẠN

Chúng mình kết bạn với nhau khi còn trẻ lắm
Đất nước nghèo... những năm đánh giặc
Cũng như mọi người
                             ta phải chen nhau xếp hàng mỗi ngày
Để mua từng cân gạo, mớ rau...
Bữa cơm tương cà... hạt gạo cõng ngô, khoai
Nhưng có sao đâu
                            chẳng ai có một lời kêu ca, than vãn
Bởi ta tin, ta vẫn hằng tin
Sẽ có ngày mai tươi đẹp


ÔI! cái thành phố già nua của bạn và tôi
đã qua rất nhiều tan hoang đổ nát
ÔI! cái làng quê yên bình của bạn và tôi
đã qua rất nhiều sóng gió
Có năm lũ lụt triền miên
Lúa chết rũ trong bùn
Nước đồng chiêm... xói mòn đường tàu
Có những mùa hè khắc nghiệt
Nắng thiêu đốt những bãi bờ, ngô, mía, nương dâu


Nhưng chúng ta 
                       không ai bỏ làng, bỏ phố mà đi
Ta thương những ngôi nhà thân thuộc nép vào nhau
Thương những bóng cây um tùm cổ thụ
Thương phố xá chưa có gì là đồ sộ
Nhưng trong mỗi con phố, ngôi làng
                                                   vẫn có vẻ đẹp riêng
Những vẻ đẹp thoáng buồn... nghiêm nghị
Những suy nghĩ của ta
                                thầm thì xen vào cơn gió
Đàm luận chuyện của muôn đời
Tình núi, tình sông, tình bạn, tình người.


Tình bạn của chúng ta 
                                  thắm thiết hơn dưới một mái trường
Vợi nỗi lo âu trước mỗi mùa thi
Gắn bó với nhau hơn trong quãng đời làm thợ
Thời đất nước chiến tranh, ta  càng đùm bọc nhau hơn

Rồi có một ngày... nhiều người trong chúng ta lên đường nhập ngũ

Buổi chia tay - hướng về phương trời súng nổ
Kẻ ở, người đi, ta tặng nhau những món quà nho nhỏ
Mươi cánh tem thư
Mấy chục đồng tiền lẻ
Vài câu thơ chép trong cuốn sổ
"Chia tay rồi đấy nhỉ!
 Nặng ba lô hay nặng tấm lòng"


Ngày tôi và các bạn từ mặt trận trở về
Đến thăm nhau
Nhắc câu thơ... một thời trai trẻ
Ta làm bạn với nhau... ngày đất nước gian nan
Năm tháng buồn vui, bao ngày xa vắng,
bụi thời gian nhuộm trắng mái đầu

Nhiều bạn không trở về
Tuổi thanh xuân ngủ yên trong lòng đất
Có người may mắn hơn
được trở về  quê hương
Vẫn không bao giờ quên những những người bạn cũ
Dù đã khuất hay mặt mừng tay bắt
Ta vẫn mãi mãi là bạn tốt của nhau
Vẫn như những ngày xưa, đạn bom gian khổ
Vẫn như những ngày xưa sẻ chia, gắn bó
Trong câu thơ - Tình bạn buổi lên đường.



                    MƯA  NGÂU

Tháng bảy đến rồi... sùi sụt mưa ngâu
Mưa bất chợt... mưa rồi lại nắng
Mưa giăng mắc phương trời em đằng đẵng
Đôi ta chờ nhau trong thương nhớ, cách xa


Ôi nhớ sao đôi mắt em xưa
Hiền dịu thế, đáng yêu đến thế.
Anh thầm nghĩ không bao giờ có thể
Sống xa em dù chỉ phút giây

Có thể nghịch lý chăng? Trên thế gian này
Người ta yêu nhau đến tột cùng yêu dấu
Vẫn phải sống xa nhau,
                       cõi lòng anh em có thấu.
Nhớ về em - nơi ấy, xa vời...


Phương trời em là vầng sáng sao mai
Em là ngôi sao Thần Vệ Nữ
Lung linh sáng - thanh cao và quyến rũ
Cuốn hồn anh về phía trời em


Anh từng viết những câu thơ
             như biển cả, sóng cồn.
Trong thơ có tình anh nồng cháy
Anh từng viết những trang thơ như suối chảy.
Thơ có tình em xanh biếc ánh trăng

Anh đã đi qua những tháng những năm...
Hiểu số phận con người còn lận đận
Nên càng hiểu tình em sâu nặng
Nghiêng vào anh, nghiêng cả vào thơ

Bởi yêu em nên không có bao giờ
Thơ anh viết dáng hình em chẳng có
Không ánh mắt long lanh
                                không nụ cười rạng rỡ
Không tiếng em yêu trong sáng vô ngần


Anh yêu em như yêu non nước mây trời
Tình anh như nguồn sông chảy vào biển cả

Với tình em dịu một niềm thương nhớ
Nên tình đôi ta không thể có mưa ngâu.


         HOÀI  NIỆM  THU

      Hạ chiều vừa dứt tiếng ve
Đã nghe thấp thoáng Thu về Thu ơi!


      Hình như có tiếng lá rơi
Lao xao... vương vấn những lời chia tay
      Hình như thoáng chút heo may
Len vào trong lá, trong cây giọt buồn.


      Cành khô, lá úa khắp vườn
Còn vương chút nắng đang vờn trong cây
      gió se sẽ lạc vào mây
Để sương giăng đợi những ngày Thu sang

      Qua rồi ngày Hạ chói chang
Nên yêu hơn sắc nắng vàng ngày Thu


      Hạ đi - Thu tới giao mùa
Đoá Sen nở muộn ven hồ vẫn tươi

L.S (TP. HCM)

         

Read more…

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: KHÚC MIÊN MAN - Thơ Ngưng Thu

14:48 |

TƯỞNG LÀ ĐÃ QUÊN

Tưởng rằng người bỏ ta đi 
như mây, như gió như khi người là...
cánh chim rong ruổi trời xa 
ngập ngừng bay... giữa ta bà lãng quên.

Cũng vì thương một cái tên
âm thầm nhai nỗi buồn tênh riêng mình
cũng vì ôm một chữ tình
mà nghe âm vọng phiêu linh cõi nào.

Đang chiều mà cứ chiêm bao
là hư, là thực? Mà sao tưởng là…

Tưởng là đã quên 




HÁT KHÚC HỒN THƠ

Sáng nay 
chợt thấy lòng nhẹ bẫng.

Hồ như...
vừa gột bụi trần gian.

Theo làn mây trắng 
bay lờ lững

Hồn thơ ta hát 
khúc miên man.



DÒNG SÔNG XANH VÀ KHÚC MÙA THU

Em vẫn đứng bên đời 
chim vui hót.

Khúc tình ca 
còn vọng tiếng quê nhà.

Dòng sông xanh 
mãi vẫn là dấu hỏi...

Quyến rũ người 
thao thiết bến bờ xa


THƯƠNG MỘT KIẾP ĐA ĐOAN

Gặp mặt nhau tuổi còn chưa mắc cỡ
Áo xệch vai, chân đất tóc loe hoe
Nụ cười tan theo gió mỗi trưa hè
Đời ngoan hiền trong ánh mắt tròn xoe

Gặp mặt nhau giữa ngày mưa ngày nắng
Giữa dòng quên dòng nhớ lẫn đam mê
Ta cứ ngỡ hôm qua là phía trước
Cuộc mưu sinh mê mải bước quên về

Gặp mặt nhau buổi tà huy nắng tắt
Ánh hoàng hôn nhòa nhạt vóc giai nhân
Tóc sợi bạc điểm quanh đời phong lữ
Tình đi qua dang dở cũng dăm lần

Ta gặp mình - mình chỉ biết bâng khuâng
Mình gặp ta chỉ e còn nuối tiếc
Hợp rồi tan có nhau rồi li biệt
Thuơng phận người… thương một kiếp đa đoan

HÀNH TRÌNH TÔI ĐI

Tôi đi về phía dòng sông
Rộn ràng con nước, cuộn vòng đam mê

Tôi ngựơc lên chốn sơn khê
Rừng xanh núi phủ bốn bề thinh không

Tôi dừng chân trước biển đông
Chập chùng con sóng, mênh mông bể đời

Tôi đi về phía chân trời
Thênh thang cánh gió ngàn khơi lạnh lùng

Tôi tìm về với mông lung
Mênh mang ước muốn, trùng trùng ý thơ

Tôi đi về phía cơn mơ
Gặp tôi… đứng đó bơ vơ cõi người

Tôi quay về lại... bến đời
Biết anh còn có... yêu lời thơ tôi…???

N.T (Bình Thuận)
Read more…